Créer un nouveau blog :

A propos de ce blog


Nom du blog :
contespourtous
Description du blog :
Auteur, conteur, je m'essaie aussi à la traduction de poèmes vietnamiens. faites comme chez vous.
Catégorie :
Blog Littérature
Date de création :
28.10.2008
Dernière mise à jour :
23.01.2012

RSS

Rubriques

>> Toutes les rubriques <<
· 01 - Trinh Cong Son (248)
· 02 - Autres poèmes vietnamiens (5)
· 03 - contes en vietnamiens (43)
· 05 - tout petits (28)
· 06 - contes traditionnels (48)
· 07 - contes tout-public (35)
· 10 - Contes pour adultes (47)
· 11 La nuit de la mandrette (7)
· 12 - Blues, slams et poésies perso (9)
· 12 la passion selon saint Roch (7)
· Bibliographie (1)
· Contes de Noël (9)
· Quelques liens ! (1)
· Théâtre (19)

Navigation

Accueil
Gérer mon blog
Créer un blog
Livre d'or contespourtous
Contactez-moi !
Faites passer mon Blog !

Articles les plus lus

· Ils étaient 5 dans le nid
· Introduction au conte pour tout-petits
· La galette des rois
· Comment je me suis débarrassé de ma belle-mère
· Le hérisson qui voulait des bisous

· Le petit hérisson qui s'était mis en boulle !
· Contes pour tous
· conte escargot
· Accueil
· L'homme qui courait après sa chance
· Có năm chú chim trong tổ
· Le petit lapin qui avait honte d'avoir de grandes oreilles
· La maison du cochon
· 1965 Người con gái Việt Nam da vàng
· vua ga can tho

Voir plus 

Blogs et sites préférés

· La légende de Wallapaco
· Les amis de Trịnh Công Sơn
· Terre lointaine


Statistiques 506 articles


Derniers commentaires

merci beaucoup, j'ai commencé à retravailler mes traductions, mais je mettrai le corrections en ligne à mon re
Par contespourtous, le 22.01.2012

bonjour à vous cher inconnu(e) je voulais vous remercier pour vos traductions qui me sont précieuse, "em ?i ?â
Par latululireli, le 22.01.2012

merci pour vos encouragements , ça fait toujours plaisir :)http://conte spourtous.cent erblog.net
Par contespourtous, le 01.11.2011

bonjour, j'aime beaucoup ton blog , il et très joli blog, très sympa, et très accueillant surtout, plein de bo
Par robert87300, le 01.11.2011

il s'agit effectivement d'une création tout à fait récente :)http://conte spourtous.cent erblog.net
Par contespourtous, le 02.09.2011

Voir plus

RSS
Recherche

Ngụ ngôn trung thu

Publié le 23/01/2012 à 08:26 par contespourtous
Pour aller à l'accueil : http://contespourtous.centerblog.net/6581939-

Contes en vietnamienhttp://contespourtous.centerblog.net/6581949-


Ngụ ngôn trung thu

Đêm đó không ai ngủ tại làng Bên Nghiêng. Ngày rằm tháng tám âm lịch là ngày tết Trung Thu. Theo truyền thống, các gia đình ăn bánh trung thu và uống trà. Các đứa trẻ ra đường với những chiếc lồng đèn của mình. Về phần những nông dân thì quan sát kỹ mặt trăng. Nếu trăng sáng mùa màng sẽ được dồi dào. Nếu trăng có màu vàng úa, tằm sẽ cho nhiều tơ lụa. Nếu trăng sáng màu xanh lá cây, bấy giờ nạn đói sẽ đến làng Bên Nghiêng. Và nếu có các vệt đen mờ, lúc ấy chiến tranh sẽ tàn phá thôn quê.

Các thiếu nữ có những quan tâm khác. Cũng theo truyền thống, ban đêm thích hợp cho những tiết lộ của nguyệt lão, ngưòi chăm lo làm các cuộc hôn nhân sắp xếp từ khi họ ra đời. Họ len lỏi trong các khu vườn và dò dẫm sờ soạng vào rau củ mà sẽ cho họ vài điều hướng dẫn về thân phận cô dâu tương lai.

Đó là lý do tại sao đêm đó người ta có thể nhìn thấy bóng của ba thiếu nữ đi ngồi xổm trong khu vườn của mẹ Rùa

Cô Thứ Hai là người đầu tiên vừa la lên vừa sơ nắn bằng cả hai tay một quả bí ngô khổng lồ :
- Người mà cha mẹ tui định đoạt cho tui có má phính ở phía sau. Chắc chắn là con trai của người bán thịt.

Đến lượt cô Thứ Ba báo tin sự khám phá của mình. Nói đúng ra cô gái vừa tỏ ra khâm phục và hơi chán ngấy vì mùi của cặp sầu riêng mà cô đang cân nhắc nặng nhẹ.
- Này, cái của tui là môt « hái dòn » hờ hững. Tui phải dạy cho nó cách rửa ráy. Với mùi này, tui biết rõ là con trai của thầy giáo...

Còn cô Thứ tự, cô ấy vừa oà khóc nức nở vùa bỏ rơi con cóc mà tình cờ nó đến, đã đặt nó dưới những ngón tay mình và nó vừa mới kêu ộp oạp :
- Than ôi, cái đang đợi mình thì phủ đầy mụn mủ, nó vừa ợ vùa chảy nước dãi. Chắc chắn nó là con trai của trưởng làng đang học ở kinh đô. Nó đã măc phải một căn bệnh ghê tởm vì qua lại một quán trọ nào đó mà người ta nói rõ đã phú cho những con chồn tinh bày trò ma quỷ để hại người để đánh lạc hướng sự học hành của các sinh viên có tiền !

Và cô Thứ Tư khóc dưới ánh trăng trong khi các bạn của cô mơ mộng, một người có má phính phía sau của mình và về một về người có đôi « hái dòn » thối ở phía trước.

L'ennemi de l'intérieur

Publié le 23/01/2012 à 08:15 par contespourtous
Retour à la page accueil : http://contespourtous.centerblog.net/6581939-

Retour à la page "contes noirs et pour adultes" http://contespourtous.centerblog.net/6581942-


L’ennemi de l'intérieur

Au début de son mariage monsieur Thỏ n’avait pu que se féliciter de son choix : madame Thảo était une épouse modèle, bonne cuisinière, même si en ces temps-là il y avait peu et si elle devait faire pour le mieux avec ce peu-là, toujours de bonne humeur, attentive au moindre désir de son époux.
Et puis l’ennemi était rentré dans la maison. L’ennemi c’était la télévision. Et madame Thảo s’était avérée accro aux feuilletons coréens. Tôt le matin et jusque tard dans la nuit l’ennemi diffusait ces abominations que Monsieur Thỏ détestait. Il ne pouvait plus écouter la musique populaire traditionnelle dont il raffolait. Elle restait rivée à son fauteuil, fascinée par l’ennemi qui diffusait son venin à longueur de journée. Madame Thảo en négligeait tous ses devoirs de cuisinière, de ménagère et d’épouse et elle était devenue une mégère acariâtre qui ne supportait pas d’être interrompue dans ce qui était maintenant sa seule activité. Monsieur Thỏ en était réduit à manger sur le trottoir où il cantinait désormais. Et son travail s’en ressentait. Il n’était pas rare qu’il s’endorme dans le bus où il vendait les billets. Les conducteurs se plaignaient et monsieur Thỏ craignait de perdre son emploi, jusqu’au jour où en rentrant il trouva madame Thảo morte devant la télévision, victime d’une overdose de feuilletons coréens.
Monsieur Thỏ fêta comme il se doit l’évènement, c’est-à-dire qu’il invita la parentèle, les voisins, les collègues de travail à l’enterrement et l’on fit ripaille pendant plusieurs jours avant de conduire madame Thảo jusqu’à sa tombe provisoire. Monsieur Thỏ paya même un orchestre qui joua Cát Bụi et du jazz vietnamien, convia tous les bonzes et bonzesses du village, et loua trois cars.
Cent jours après le décès, monsieur Thỏ cessa de déposer de la nourriture sur l’autel, conformément à la tradition.
Il pensa revendre la télévision. Monsieur Thỏ allait enfin être un veuf heureux !
Mais une nuit monsieur Thỏ poussa un hurlement de douleur : quelqu’un lui avait mordu le gros orteil. Il pensa d’abord à un rat mais son cri se transforma en un hurlement de terreur en reconnaissant madame Thảo, ou plutôt son fantôme, qui pointa un doigt osseux vers lui en hurlant :
- Je veux écouter la télévision…
Et la vie de monsieur Thỏ redevint un enfer : le fantôme se manifestait à n’importe quelle heure de la nuit en réclamant d’écouter un feuilleton débile. Monsieur Thỏ en perdit et le sommeil et l’appétit, mais il patienta jusqu’à la fête des âmes errantes, le Têt Thất Tịch. Il fit confectionner une superbe télévision en papier votif, il prit même soin d’y faire peindre par le calligraphe de la rue Hai Bà Trưng « made in Korea ». Le quinzième jour du septième mois lunaire il brûla la télévision et vit avec soulagement la fumée gagner le ciel et la télévision rejoindre madame Thảo. Cette fois monsieur Thỏ était libre. Du moins le croyait-il. Car la nuit même quelqu’un lui croquait de nouveau le gros orteil et une voix aigre lançait :
- Et la télécommande ?

Fable de la mi automne

Publié le 23/01/2012 à 03:14 par contespourtous
Retour à la page accueil : http://contespourtous.centerblog.net/6581939-

Retour à la page "contes noirs et pour adultes" http://contespourtous.centerblog.net/6581942-


Fable de la mi automne.

Cette nuit-là personne ne dort dans le village de Bên Nghiêng. Le quinzième jour du huitième mois lunaire c’est la fête de Trung Thu, la fête de la mi automne. Conformément à la tradition, on a mangé en famille les gâteaux de lune en buvant du thé. Les enfants ont envahi les rues avec leurs lanternes. Les paysans quant à eux scrutent la lune. Si elle est lumineuse les récoltes seront abondantes. Si elle a des reflets jaunes, les vers donneront beaucoup de soie. Si l’éclat en est vert, alors la disette s’invitera à Bên Nghiêng. Et si des trainées noires la ternissent, alors la guerre déferlera sur les campagnes.

Les jeunes filles ont d’autres préoccupations. Toujours selon la tradition, la nuit est propice aux révélations du vieil homme sous la lune qui s’occupe dès la naissance des mariages arrangés. Elles se glissent donc dans les jardins et cherchent à tâtons le légume qui leur donnera quelques indications sur leur condition de future épousée.

Voilà pourquoi cette nuit-là on peut voir la silhouette de trois demoiselles avançant à croupetons dans le jardinet de la mère Rúa.

Mademoiselle Thứ Hai est la première à s’exclamer en palpant à pleines mains une énorme courge :
- Celui à qui mes parents me destinent est donc joufflu du derrière. Assurément c’est bien le fils du boucher.

Mademoiselle Thứ Ba fait part à son tour de sa découverte. À vrai dire elle est à la fois admirative et un peu dégouté par l’odeur de la paire de durians qu’elle soupèse.
- Houlà, le mien est un couillu qui se néglige, je devrai lui apprendre à se laver. À l’odeur, je reconnais bien là le fils du maître d’école…

Quant à Mademoiselle Thứ tự elle éclate en sanglots en lâchant le crapaud que le hasard vient de placer sous ses doigts et qui vient de coasser :
- Hélas, ce qui m’attend est couvert de pustules et il rote en bavant. Assurément c’est le fils du chef de village qui étudie à la capitale. Il aura attrapé une mauvaise maladie en fréquentant certaine auberge qu’on dit bien pourvu en renardes qui s’ingénient par leurs maléfices à détourner de leurs études les étudiants argentés !
Et mademoiselle Thứ Tự de pleurer sous la lune alors que ses amies rêvent, l’une à son joufflu du derrière et l’autre à son couillu malodorant du devant.

Vient de paraître

Publié le 11/11/2011 à 13:59 par contespourtous
Vient de paraître
Pour aller à l'accueil : http://contespourtous.centerblog.net/6581939-

Vient de paraître : "le roi et la poule rouge", contes bilingues français-vietnamiens. Il s'agit de contes occidentaux adaptés et traduits en vietnamien par Jean-Claude RENOUX et CHU Thị Huyên Linh, recueil paru chez l'Harmattan, collection "la légende des mondes", au prix librairie de 11 euros. À commander chez votre libraire habituel ou auprès de l'éditeur : diffusion.harmattan@wanadoo.fr, ou par courrier : L'Harmattan, 5, 7 rue de l'école polytechnique, 75005 Paris. Les auteurs sont actuellement au Vietnam, mais on peut les contacter par mail : nimausus@hotmail.fr

BÀ QUÝ TÁCH

Publié le 06/11/2011 à 16:12 par contespourtous
Pour aller à l'accueil : http://contespourtous.centerblog.net/6581939-

Contes en vietnamienhttp://contespourtous.centerblog.net/6581949-

BÀ QUÝ TÁCH

Ngày xửa ngày xưa, một bà cụ nhỏ bé sinh sống ở làng Bến Nghiêng. Tên bà là Quý Tách. Bà cao hơn một trẻ gái mười tuổi một chút, bà có mái tóc trắng xoá ló ra dưới nón lá của mình và đôi má đẹp đỏ hồng ngon như những trái táo đỏ mà các cháu rất muốn ăn.

Người ta chỉ thấy bà mỉm cười thôi, bà gói bánh nếp cả ngày. Chiều tối bà mặc chiếc áo dài màu đỏ điểm các đốm đen, quấn sát vào má là một miếng vải cũ mà bà đã lượm được khi bà còn bé và bà dùng miếng vải này để ngủ, sau đó bà đi đến ngôi đình làng Bên Nghiêng ngồi trên một cái ghế dài, và vừa mỉm cười bà vừa chờ những đứa bé của làng đến. Tất cả con trai và con gái đến tuổi biết đi nhanh chóng ôm chầm lấy bà, làm ồn ào một chút trong khi chờ đợi bà bắt đầu kể chuyện. Bà giơ một ngón tay lên để yêu cầu im lặng :

- Bà, bà biết một câu chuyện!

Bấy giờ người ta có thể nghe tiếng những con dơi bay, và mỗi đêm Bà Quý Tách kể một câu chuyện khác nhau. Các cháu có thể nói rằng người bà này có trí nhớ rất tốt và biết nhiều chuyện kể, nhưng sự thật thì hoàn toàn khác : miếng vải mà bà đã lượm được khi bà còn bé và bà dùng nó để ngủ, đó là một miếng vải thần kỳ ! Trở về nhà mình, sau khi bà nằm ngủ, bà chỉ cần hít mạnh miếng vải để bay lên trên chiếc chiếu. Bà bay một lúc trên rừng Bên Nghiêng cho đến khi nhìn thấy một cây tán lá có nhiều màu : vàng, đỏ, xanh lá, xanh dương, tím cà ... Tất cả màu sắc mà các cháu có thể tưởng tượng !

Đó là cây của chuyện kể ! Hằng đêm cây này kể một câu chuyện mới cho bà Quý Tách, ngày hôm sau câu chuyện này sẽ kể lại cho những trẻ em của làng Bên Nghiêng...

Một buổi tối, sau khi Bà mặc áo dài màu đỏ có điểm đốm đen, sau khi bà cầm miếng vải thần kỳ, sau khi bà ngồi trước đình làng trên băng ghế dài, sau khi bà chờ đợi những đứa bé của làng trở lại với bà... Bà nhận thấy rằng tất cả các bé trai và bé gái ở độ tuổi biết đi không ôm chầm lấy bà vừa làm ồn ào vừa chờ bà bắt đầu kể chuyện. Thiếu mất ba đứa trẻ trong cùng một gia đình ! Mặc dù vậy, bà đã kể chuyện. Nhưng ngày mai lại thiếu vắng những trẻ khác, ngày hôm sau nữa lại thiếu thêm nữa. Thiếu nhiều nỗi cuối tuần người nghe giảm đi một nửa! Bà Quý Tách cố gắng tìm hiểu gia đình của những trẻ vắng mặt : không thành công. Cho đến khi một cậu bé vừa thú nhận vừa khóc rằng bà góa Nghiêm Khắc đã nói chuyện rất lâu với cha mẹ của em và họ không muốn em chiều tối đến trước đình làng để nghe những câu chuyện kể.

Bà góa Nghiêm Khắc ! Cách đây một thời gian người đàn bà cao gầy này trong một bộ quần áo và đội chiếc mũ lưỡi trai màu xanh đen, đã đến ở đến làng Bên Nghiêng,. Bà này giải thích với các cha mẹ các em rằng không được cười, không được chạy, không được chơi, cũng không được phung phí thời gian lắng nghe các chuyện tầm phào của Bà Quý Tách, bởi chuyện không nghiêm.

Tối hôm đó Bà Quý Tách hít mạnh miếng vải thần kỳ ấy và bay lên với chiếc chiếu của mình. Bà bay lượn một lúc trên rừng làng Bên Nghiêng, cho đến khi nhìn thấy cây chuyện kể. Thay vì nghe một câu chuyện mới, Bà Quý Tách thuật lại cho người bạn cây lá của mình rằng bà goá Nghiêm Khắc đã làm cho các trẻ em thôi không nghe những chuyện kể của bà như thế nào.

« Bà goá hành động như vậy vì góa này khổ sở. Bà phải về nhà của góa, cây chuyện kể nói, và tìm hiểu tại sao góa cư xử như vậy ; bởi một thế giới mà trẻ em không được đối xử như những trẻ em sẽ là một thế giới quá buồn, quá u ám, thậm chí cho cả những người lớn !

Bà Quí Tách nhanh chóng trở về làng Bên Nghiêng và vào được nhà góa Nghiêm Khắc: trên chiếc chiếu màu xám của mình, người đàn bà cao gầy cựa quậy trong giấc ngủ. Góa nói và luôn luôn nhắc : « Miếng vải của tui, miếng vải của tui ... »

Vì vậy, Bà Quý tách tự nhủ rằng miếng vải cũ mà mình tìm thấy khi còn bé này, có lẽ là vải của góa phụ Nghiêm Khắc, và rằng góa đã đánh mất nó khi chính goá còn bé! Bà nhìn miếng vải, bà thở dài đánh sượt ; bà đặt miếng vải trên chiếc chiếu bên cạnh người đàn bà cao gầy và đen xám, góa vừa ngủ bình yên, vừa mút ngón tay cái của mình. Từ ngày đó, bà góa Nghiêm Khắc thôi quấy rầy những đứa trẻ !

Nếu không có miếng vải thần kỳ Bà Quý Tách không thể bay trở lai với cây chuyện kể. Tuy nhiên bà vẫn tiếp tục như trong quá khứ để kể những câu chuyện cho trẻ em mà bà biết mỗi đêm trước đình làng. Khi bà rất già, quá già, các thần tiên của rừng núi Bên Nghiêng đã biến đổi bà thành một con vật nhỏ mà trẻ em biết rõ; một con vật nhỏ màu đỏ điểm các đốm đen : con bọ rùa !

Bọ rùa bay lượn rất nhanh, ngang dọc khắp nơi trên thế giới. Đôi khi con bọ rùa này vào ngôi nhà của một ông hay một bà đang ngủ, đến gần tai của họ ; vào buổi sáng người ông hay người bà nghĩ ra được một chuyện kể cho trẻ em ! Chính con bọ rùa đẻ ra các chuyện kể cho trẻ em ; nhưng ít ra đậy cũng là chuyện mà thần tiên của rừng núi vùng Bên Nghiêng kể !

GIANG VÀ NÀNG GIỌT SƯƠNG

Publié le 31/10/2011 à 10:03 par contespourtous
Pour aller à l'accueil : http://contespourtous.centerblog.net/6581939-

Contes en vietnamienhttp://contespourtous.centerblog.net/6581949-

GIANG VÀ NÀNG GIỌT SƯƠNG (Tạm dịch)

Ngày xửa ngày xưa có một anh tên Giang rất tử tế, sống ở làng Bên Nghiêng. Giang là con trai duy nhất của một thợ may nổi tiếng. Tuy nhiên, mặc dù bản chất anh tốt bụng, người ta nói Giang lạ : anh không bao giờ khóc. Ngay khi còn nhỏ xíu anh đã mỉm cười và nói bập bẹ không ngừng. Và dường như để được yêu thương, người ta phải khóc lóc nhiều, điều đó có thể giải thích tại sao. Dù rằng hai bên thái dương đã xám màu rồi mà Giang chưa bao giờ tìm người để kết hôn. Cha mẹ anh buồn rầu bởi vì khi họ qua đời, không có con nối dõi để thờ cúng tổ tiên.

Một hôm, trong lúc từ kinh đô trở về ở đó anh đã mua các loại vải quý cho cha mình, sương rơi trong khi Giang đi qua bên cạnh một bia mộ. Mặc dù sương mù, anh nhìn rõ những người phụ nữ nhỏ bé làm thành một vòng tròn xung quanh bia mộ. Các người phụ nữ nhỏ bé không lớn hơn những em bé sáu tuổi. Giang nhanh chóng ẩn vào phía sau một bụi hoa vàng vì anh nhận biết các nàng là những nàng giọt sương.

Anh biết rằng những nàng giọt sương là những bé gái bị giết chết khi họ sinh ra và đã hình thành nên giọt sương. Các nàng có thể dùng cái vẻ bề ngoài của những phụ nữ nhỏ bé để nhảy múa ở đó khi sương mù đi qua gần một bia mộ, và bốc hơi khi tia nắng đầu tiên đến - một chút sương mù nhảy múa, một khoảnh khắc, và sau đó không còn gì. Không may cho người đàn ông nào bị lôi kéo vào trong vòng tròn của họ : bất kỳ ai cũng tiêu tan khi nắng đến vuốt ve mơn trớn - một chút sương mù nhảy múa, một khoảnh khắc, và rồi không còn gì !

Đột nhiên anh cảm thấy có người nào kéo tay áo của mình : một nàng giọt sương, chỉ mình nàng của loại này là không thích nhảy múa đã tìm cách lẩn tránh. Nhìn thấy người này, cô đã nghĩ đến gần anh ta để tìm một chút lòng trắc ẩn. Ý tưởng này không hay : Giang giật mình, bụi hoa vàng lay động, tức thì các nàng giọt sương kéo anh vào vòng để nhảy múa ...

Người đàn ông nhận thấy những nàng giọt sương theo dõi túi xách của mình. Để họ biết rõ cái gì anh để trong túi xách ! Giang dứt khỏi vòng tròn và mở túi. Anh lôi trong túi ra những hàng vải đẹp lộng lẫy mà anh mang về từ kinh đô. Các nàng giọt sương nhảy vào túi để cướp giật : họ giành giật nhau vải vóc … Khi tia nắng đầu tiên đến vuốt ve những nàng giọt sương... Họ vừa bay hơi - một chút sương mù nhảy múa, một khoảnh khắc, và sau đó không còn gì - vừa quên Giang !

Các tấm vải quý giá bị xé rách rải rác trên mặt đất lầy lội.

Đột nhiên anh cảm thấy có người nào kéo tay áo của mình, và anh thấy một con chồn cái. Đó là nàng giọt sương, chỉ mình nàng của loại này là không thích nhảy múa, và đã quyết định không trở thành giọt sương như chị em cô để ở lại với con người. Giang không thể về nhà đối mặt với cơn giận của cha. Vậy là Giang quyết định ở lại trong rừng, và con chồn cái làm công việc tiếp tế cho anh. Khi thì nó trở về với một con thỏ hoặc một con gà hay bánh ngọt mà nó ăn trộm. Họ cảm thấy rất quyến luyến nhau và đơn giản họ được hạnh phúc bên nhau.

Nhưng một ngày kia họ gặp phải ba tên cướp nguời ta gọi chúng Nguyễn Sơn, cái tên của xóm nhỏ mà chúng có chung một gốc.

- Đại Nguyễn Sơn, lớn gấp hai mức trung bình, rất mạnh mẽ, người ta đã nhìn thấy
hắn giết chết một con trâu bằng một cú đấm vào trán !

- Trung Nguyễn Sơn khéo léo đến nỗi người ta nhìn thấy nó bắn hạ một con hươu chạy cách xa hai trăm thước bằng một mũi tên duy nhất !

- Tiểu Nguyễn Sơn nhỏ hơn hai lần trung bình, rất nhanh nhẹn : mỗi buổi sáng nó chạy bắt được hai mươi con thỏ rừng để nuôi đại Nguyễn Sơn ...

Khi chồn cái nhìn thấy ba tên cướp, nó gầm gừ và dựng lên. Sau đó, nó phồng lên, phồng lên, phồng lên cho đến khi to bằng con ngựa. Lần đầu tiên chồn cái nói :
- Giang, nhảy lên lưng tui !

Giang làm như con vật yêu cầu. Con chồn nghiêng người né tránh cú đấm như trời giáng của đại Nguyễn Sơn. Sau đó con chồn bắt đầu chạy... Đầu tiên người ta nghe tiếng mũi tên xé gió của trung Nguyễn Sơn. Rồi, tiếng chạy của tiểu Nguyễn Sơn. Người ta nghe tiếng chân chạy một lúc lâu, một lúc lâu, một lúc lâu ... Cuối cùng
tiếng động giảm dần và ngừng hẳn.

Một hang động mở ra trước mắt họ, và Giang quyết định tìm vào đó ẩn náu để cho con chồn nghỉ ngơi. Ở đó anh nhìn thấy một điều khủng khiếp : mũi tên của trung Nguyễn Sơn đã bắn trúng đích, mũi tên đã ghim vào ngực của con vật. Con chồn bị mất máu rất nhiều. Chẳng còn gì nghi ngờ lát nữa thôi nó sẽ lại trở thành giọt sương!

Giang cảm thấy một cái gì đó làm mờ mắt anh, một cái gì ướt át và rồi chảy dài trên má của anh, một cái gì đó ấm áp rơi xuống trên bộ lông đỏ của chồn cái. Lần đầu tiên trong đời người đàn ông đã khóc ! Nước mắt vừa chạm vào con chồn, một ánh sáng chói loà chiếu trên vách đá làm Giang loá mắt. Sau khi đôi mắt của anh có thể nhìn rõ lại, anh trông thấy một thiếu nữ rất đẹp. Nàng Giọt Sương trở thành người phụ nữ có thể yêu thương Giang!

Họ trở về làng Bên Nghiêng, Giang cầu xin cha mình sự tha thứ, và người cha vui lòng tha thứ cho anh nhiều hơn thế vì ông đã đau buồn vì tưởng rằng anh đã chết, và đứa con trai đã tìm được vợ, cha mẹ sẽ có con cháu nối dõi để thờ cúng họ.

Thỉnh thoảng người vợ trẻ đi một mình lên ngọn đồi gần đó. Khi ấy người ta thấy sương mù rơi và bao quanh cô : đó là các chị em cô đến để chào đón và chúc mừng cô !



(Tạm dịch)

Ngôi đền tiên

Publié le 28/10/2011 à 04:56 par contespourtous
Pour aller à l'accueil : http://contespourtous.centerblog.net/6581939-

Contes en vietnamienhttp://contespourtous.centerblog.net/6581949-

NGÔI ĐỀN TIÊN

Ngày xửa ngày xưa, có một cô bé câm, tên Dung, sống trong làng Bên Nghiêng. Cô bé này mồ côi cha và mẹ, được bà ngoại nuôi dưỡng. Vì ngoại già thì thất thường như mưa mùa hạ, Dung cũng hạnh phúc cho dù cả hai đều phải sống khó nghèo. Cho đến buổi sáng kia khi bà ngoại chẳng bao giờ thức dậy nữa ! Dung chỉ còn lại một mình trên cõi đời, không có của cải bé Dung buộc phải chìa tay xin xỏ để sống tiếp. Bé đi qua những con đường mòn nhỏ hẹp và con đường dài để đi ăn mày một đồng xu hoặc một nắm cơm.

Một ngày kia, do nhu cầu hối thúc, bé mạo hiểm đi xa hơn thường lệ trong rừng làng Bên Nghiêng. Gần đến tối, bé không tìm lại được con đường trở về làng. Càng đi rừng càng trở nên đe dọa hơn, những cây to che khuất bầu trời và những bụi cây ép sát vào nhau đến mức người ta chỉ có thể di chuyển được với muôn vàn khó khăn. Bé Dung thấy mình đã làm mồi cho các con cọp rồi, khi bé nhìn thấy một con đường mòn đưa mình đến gần một ngôi nhà làm bằng những cây sậy đan kết vào nhau, mái lợp tranh. Bé đập cửa. Vì không ai trả lời, bé quyết định vào nhà. Ai ở trong nhà đó, hẳn là họ rất giàu vì vàng, bạc, những đồ trang sức vứt rải rác bừa bãi trên nền đất, giữa những bừa bộn lạ kỳ nhất mà bé chưa hề thấy : các đĩa lớn dơ bẩn và các khúc xương to đùng còn tươi nguyên, tất cả chất lên một cái bàn thô kệch. Bé đang ngắm nghía căn phòng thì cánh cửa của căn nhà tranh mở ầm một tiếng và một bàn tay lông lá đặt trên vai bé, trong lúc một tiếng cười lớn làm rung rinh vách nhà sậy :

- Cô bé, chắc chắn mi không gặp may : mi thoát khỏi cọp beo để sa vào tay kẻ dã man !

KẺ DÃ MAN ! Dĩ nhiên bé Dung biết tiếng tăm của yêu tinh mà người ta nói sống trong rừng : bà ngoại của bé đã thường dặn dò không bao giờ mạo hiểm vào rừng làng Bên Nghiêng một mình, nếu không thì gặp phải người khổng lồ. Con yêu tinh sờ cánh tay của bé và trề môi :

- Mi gầy quá : ta chỉ làm mi nửa miếng là hết. Điều này có khó gì : ta sẽ vỗ béo mi. Và để không phải nuôi mi mà không làm gì cả, mi sẽ chăm lo việc nội trợ, mi sẽ rửa chén bát và giặt quần áo cho ta cho đến khi ta nhận thấy mi khá mũm mĩm cho một bữa ăn thịnh soạn. Mi nói gì về việc này hả, cô bé ?

Dung giải thích bằng những cử chỉ mà cô bé không thể đáp lời, nhưng bé chấp nhận trở thành đầy tớ của Kẻ dã man.

- Hay quá ! Nhưng mi sẽ chán mà bỏ ta đi, nên biết rằng nếu ta ngủ vào ban đêm, lũ cọp, chúng nó tỉnh táo. Ban ngày ta sẽ nhanh chóng tóm cổ mi : hãy nhìn vào những gì đang xảy ra với mi !

Kẻ dã man bịt lỗ mũi trái và thổi lửa bằng lỗ mũi phải : ngọn lửa to đẹp ra khỏi lỗ mũi, nếu con yêu tinh không xoay đầu lại ngọn lửa đã nướng đứa trẻ. Sau đó yêu tinh bịt lỗ mũi phải và thổi gió lạnh ra bằng lỗ mũi trái : trong gió lạnh buốt băng giá bao phủ mặt đất, vách và các đồ đạc trong nhà.

Thời gian trôi qua ! Dung vui lòng giữ trọn để phục vụ Kẻ dã man. Từ sáng sớm đến đêm khuya bé rửa ráy, chà quét, giặt, ủi, sắp xếp nhà cửa cho yêu tinh. Bé treo màn cửa lên cửa sổ, trang trí các đồ gỗ bằng các khăn lót có ren và làm những bó hoa dại lớn mà bé đặt trong các chậu, hoặc là yêu tinh luôn nhận thấy bé chưa đủ mũm mĩm, hoặc nó đánh giá cao về việc sống trong một ngôi nhà sạch sẽ và gọn gàng, nó cứ trì hoãn để bữa trưa ngày hôm sau sẽ xơi thịt bé !

Một buổi tối trăng tròn, lúc ấy trăng làm xanh biếc mọi vật xung quanh, Dung đứng
gần cửa sổ để nhìn ngắm cảnh. Đột nhiên, bé thấy tia sáng đi xuống trên mỗi cây. Có đến hàng trăm tia sáng và tất cả hội tụ trên một ngôi đền bị bỏ hoang trong rừng mà
người ta gọi là đền thờ của nàng tiên. Rất tò mò, và bởi vì các cọp, beo và gấu bị làm cho sợ hãi bỏ đi, bé theo ánh sáng vào đền. Bé đi theo sau nó. Ở đó, bé thấy mỗi ánh sáng biến thành một bà nhỏ bé, rất đẹp, tất cả sáng láng và trong mờ, chỉ lớn hơn bàn tay. Bé thấy rằng các nàng tiên làm thành một vòng tròn, và họ phác vài bước vũ điệu. Đột nhiên nàng tiên đẹp nhất và sáng nhất (nữ hoàng không còn nghi ngờ gì nữa !) nhìn thấy Dung và đến gần nhìn thẳng vào mắt bé. Nữ hoàng đọc được trong đôi mắt ấy một trái tim tinh khiết và không che giấu trong mình bất cứ tính độc ác nào. Nữ hoàng của các tiên mỉm cười với đứa trẻ và nói :

- Chào mừng bé đến với chúng tôi! Bé thấy đấy, chúng tôi là những nàng tiên của rừng núi mỗi một cây là của riêng một nàng tiên, không có tiên cây không thể sống - và mỗi tháng âm lịch, khi mặt trăng tròn, chúng tôi có thể rời khỏi cây của mình, đến đây để ca tụng trăng rằm bằng các vũ điệu của chúng tôi. Bé thấy chúng tôi đang bối rối : bé hãy hình dung rằng các nàng tiên không thể chơi bất kỳ nhạc khí nào. Bé, bé sẽ chấp nhận chơi nhạc cho chúng tôi ?

Dung giải thích bằng những động tác rằng bé không có khả năng nói hoặc ca hát, và bé không biết gì về nghệ thuật để chơi bất kỳ nhạc khí nào !

- Không quan trọng, nữ hoàng của các tiên nói. Chúng tôi không phải là những tiên bất tài, chúng tôi có đủ khả năng kỳ diệu để giúp bé. Hãy nhìn cây sậy vàng kia mọc lên giữa đại sảnh của ngôi đền tiên ! Hay quá, bé phải cắt một nhánh

Dung cắt nhánh cây!

Nữ hoàng tiên ra lệnh :

« Thổi đi, thổi đi, con gái
Thổi đi thổi đi, thổi nữa đi, con gái ơi ! »

Bé Dung vừa mới thổi vào nhánh sậy vàng nó vang lên một vũ khúc đầu tiên. Sau đó bé phải thổi lại để vũ khúc này liên kết với các vũ khúc kia, suốt cả đêm.

Ánh rạng đông đầu tiên của ngày chiếu sáng trên những bức tường đại sảnh của ngôi đền tiên. Các nàng tiên lại trở thành ánh sáng. Các nàng vụt biến mất, mỗi nàng để phía sau mình một vệt dài trên cây khuy vàng trên mặt đất phủ đầy rêu !
Về phần mình, Dung, gấp gáp trở về nhà kẻ dã man. Bé vừa giấu nhánh sậy vàng dưới chiếu vừa chờ đợi trăng rằm và nghi lễ sắp tới của tiên.

Trong vài ngày Dung cố tránh đụng chạm vào nhánh sậy vàng. Thế rồi một đêm kia, không thể kiềm chế được nữa bé rón rén đi ra ngòai, và bé đi xa đủ để không ai nghe thấy. Ít ra bé tin vào điều đó, vì dù bé thực hiện nhẹ nhàng, bé đã đánh thức yêu tinh. Con yêu này không thích người ta chơi bất kỳ nhạc khí nào hoặc ca hát, nhưng tò mò về nguồn gốc của sậy vàng, nó tránh không can thiệp vào. Nó theo dõi đứa trẻ mỗi đêm cho đến khi mặt trăng tròn lại toả sáng xanh biếc xung quanh. Đêm đó yêu tinh thấy nhiều ánh sáng xuống những cây lớn, và hướng về ngôi đền tiên. Nó thấy Dung vừa theo sau các tiên vừa ôm chặt nhạc cụ vào người, nó theo dõi từng bước chân của họ, nó thấy ánh sáng biến đổi những nàng tiên trong đại sảnh, rồi nó thấy các nàng tiên nắm tay nhau khiêu vũ sau khi đứa trẻ thổi vào nhánh sậy kỳ diệu.

Vì kẻ dã man ghét các nàng tiên cũng như ghét âm nhạc, nó nhảy vào giữa họ. Trước sụ ngạc nhiên của họ, nó vừa bịt lỗ mũi bên phải vừa thổi hơi lạnh ra bằng lỗ mũi bên trái : các nàng tiên bất động, hoá băng, rồi họ tắt dần, và sau cùng biến mất !
Khi ấy, yêu tinh chộp lấy nhánh sậy vàng, phá nát, rồi vừa nắm lấy tai đứa trẻ lôi về đến tận nhà vừa báo trước, mũm mĩm hay không mũm mĩm cũng xơi không chờ đợi thêm nữa nếu bé nghĩ đến chuyện không vâng lời nó.

Một tháng âm lịch nữa trôi qua, trong tháng đó Dung tuyệt vọng vì không bao giờ gặp lại những nàng tiên và không được thổi lại vào nhánh sậy vàng. Bé tuyệt vọng vì rằng tất cả cây cối, bị mồ côi nàng tiên của mình, nó lụi tàn và mất đi những chiếc lá mượt mà. Ít lâu nữa, rừng của làng Bên Nghiêng sẽ là một rừng cây chết ! Khi trăng tròn lại xanh biếc đêm rừng, bất chấp những đe dọa của yêu tinh, bé đi đến ngôi đền tiên để tỏ lòng biết ơn sau cùng. Nơi đó, trong sảnh đại của đền, bé chợt thấy hàng trăm cây khuy vàng, và một giọng trong như pha lê vang lên, giọng nói của nữ hoàng tiên :

« Thổi đi, thổi đi, con gái
Thổi đi thổi đi, thổi nữa đi, con gái ơi ! »

Dung thổi hơi vào mỗi bông hoa, mỗi nàng tiên tái sinh trong tiếng cười như pháo nổ. Sau đó bé bẻ một nhánh sậy vàng khác. Nữ hoàng tiên đọc thần chú :

« Thổi đi, thổi đi, con gái
Thổi đi thổi đi, thổi nữa đi, gái ơi ! »

Dung thổi, sậy vàng chơi vũ khúc đầu tiên, rồi vũ khúc thứ hai... Từ vũ điệu này đến vũ điệu kia … Ánh mờ của bình minh soi chiếu trên các tường của đại sảnh, các nàng tiên lại trở thành ánh sáng. Họ vụt biến đi, để lại sau họ một vệt dài trên cây khuy vàng. Dung chạy trở lại nhà của yêu tinh trước khi nó thức dậy. Đột nhiên, cửa nhà mở toang trong tiếng ầm vang. Kẻ dã man vừa xông vào bé vừa sùi bọt mép. Khi nó sắp túm được bé, bé nghe thấy một giọng nói phát ra từ một trong những cây đẹp nhất, lớn nhất, giọng này nói :

« Thổi đi, thổi đi, con gái
Thổi đi thổi đi, thổi nữa đi, gái ơi ! »

Dung thổi vào kẻ dã man. Tên này biến thành một đám mây khổng lồ màu đen khạc ra
những tia chớp, và đám mây bay lên, bay lên … tít trên cao của rừng núi. Nó hết sức mình làm sấm nổ rền vang và phun mưa, bé yên ổn trong nhà không quan tâm đến mưa giông của nó. Còn các cây cối đã tìm lại được những nàng tiên của mình lại trở nên xanh biếc rất nhanh.

Dung sống trú ẩn trong rừng nhờ vào của cải của kẻ dã man. Người ta cũng nói rằng một vài đêm Dung về làng Bên Nghiêng chuồi ít đồng xu dưới cánh cửa của những dân làng nghèo nhất. Trong suốt cuộc đời của mình, mỗi đêm trăng rằm, bé đi để làm cho nghi lễ của những nàng tiên có sinh khí bằng nhánh sậy vàng của mình.

Và khi mãn phần trên cõi đời, nữ hoàng tiên cầu xin Đức Phật đầu thai bé thành con ve sầu. Dung tiếp tục ôm chặt những cây cối mà bé yêu thương nhiều, và ca hát để cám ơn Đức Phật.

Cây đinh kỳ diệu

Publié le 10/10/2011 à 07:48 par contespourtous
Pour aller à l'accueil : http://contespourtous.centerblog.net/6581939-

Contes en vietnamienhttp://contespourtous.centerblog.net/6581949-

Cây đinh kỳ diệu

Khi ông Kế thấy con ngựa cái trước cửa lò rèn, ông không quá đỗi ngạc nhiên. Rõ ràng chủ ngựa muốn ông đóng móng sắt cho nó, và ông ta đã có việc khác để làm hơn là chờ đợi thợ rèn trở về. Ông Kế cho chạy ống bễ lớn của lò rèn để lửa cháy đỏ lên. Ông cẩn thận chọn bốn sắt móng mới. Ổng bắt đầu nung nóng nó. Ông tháo bỏ các móng sắt cũ.

Đặt ba móng sắt đầu tiên không khó khăn chút nào. Khi ông thợ rèn kéo móng sắt chót, cái móng sắt của chân sau bên phải, ông thấy một trong những cái đinh là một cái đinh bằng... vàng ! Ông Kế thay móng sắt này, ổng dùng những cái đinh lớn thường. Con ngựa cái hí lên để cảm ơn người. Nó vừa phi đường xa vừa chạy nước kiệu ngắn. Ông ước tính cây đinh bằng vàng đủ để trả cho công khó nhọc của mình, thợ rèn bỏ cây đinh vào túi. Ông không nghĩ đến nó nữa !

Ngày làm việc của ông chấm dứt, thợ rèn trở về nhà mình. Bà Là rất nóng lòng chờ đợi ông Kế mà hơn mười lăm phút rồi bà Là đã không có ai để nói chuyện cùng. Vợ thợ rèn cao và đôi vai rộng bằng chồng, hai bàn tay to đỏ lên vì công việc, là một phụ nữ nhân hậu, chắc chắn rồi, và ông Kế yêu bà, nhưng bà Là là người nói nhiều nhất giữa các bà nói nhiều của làng Bên Nghĩa. Khi bà Là đến chợ, cái lưỡi của bà liến thoắng như cái giẻ trong gió. Với những người đàn bà lắm điều nhiều chuyện khác, bà đặt chuyện ca ngợi và xuyên tạc thanh danh, lập đi lập lại cái điều mà bà biết được, cái điều mà người ta kể cho bà nghe. Điều gì bà không biết, thì bà bịa ra ! Chẳng bao giờ mệt mỏi, mỗi tối bà kể tỉ mỉ lại với chồng ngày của mình. Bà Là thao thao bất tuyệt, thêu dệt, tô điểm câu chuyện kể. Ông Kế thở dài, ông vừa để bà Là nói chuyện vừa cầu khẩn trời một lần, một lần nhỏ nhoi thôi, cho bà mất giọng nói trong suốt một tiếng đồng hồ, hoặc chỉ một vài phút... Nhưng không. Mùa đông hay mùa hè, bà Là không bao giờ bị bệnh! Thợ rèn cầu xin vô ích. Đe doạ, không làm gì được bà.
Bà Là nhìn ông Kế :
- Anh không tin em sao ?

Rồi bà Là lại bắt đầu. Ngày hôm đó ông Kế vỗ tay lên đùi của mình, đúng nơi cây đinh vàng ở túi quần. Ông thở dài :

- « Khổ cho tui quá », tui muốn em im tiếng...

Ôi lạ chưa ! Bà Là đảo đôi mắt to sợ hãi, bà cố sức vô ích mở miệng, chẳng có âm thanh nào thoát ra... Ông Kế kinh ngạc. Ông giành nhiều thời gian để tận hưởng sự im lặng, sau đó vừa nhìn vợ mình đau khổ vừa khóc hết nước mắt mà không gây ra tiếng ồn nhỏ nào, ông tội nghiệp bà. Ông tự nhủ, có thể, « Khổ cho tui quá » là một tiếng nói kỳ diệu, mà cây đinh vàng không phải là một cây đinh bình thường...

- « Khổ cho tui quá », tui muốn em nói lại !
Đấy, bà Là sung sướng biết mấy vì có thể nói chuyện lại, bà chạy đến nhà một người hàng xóm báo tin rằng bà suýt chút nữa không nói được. Vì bà nói muộn, bà quên giờ ăn tối !

Còn lại một mình, đói, ông Kế quyết định sửa soạn ăn. Ông vỗ vào đùi chỗ cây đinh thần kỳ và nói :

- « Khổ cho tui quá », tui muốn một con gà quay !

Đây, một con gà ngon lành chễm chệ giữa bàn. Ông Kế bắt đầu xơi con gà. Ông đang ăn miếng cuối thì bà Là quay về ! Người đàn bà bẻm mép chợt hiểu việc mất giọng của mình có lẽ không phải tự nhiên mà thế ! Bà chất vấn chồng mình về con gà kia.

Về tất cả những câu hỏi của bà ông Kế trả lời :

- Em nói quá nhiều. Nếu anh nói với em bất cứ điều gì, ngày mai cả làng Bến Nghĩa sẽ tỏ tường !

Bà Là hứa hẹn, thề thốt, khóc lóc, van xin. Thợ rèn vẫn không xiêu lòng !

Bà không chịu thua. Bà chợt nhớ ra chồng mình thường mớ ngủ. Đêm hôm đó, bà bắt đầu canh thức. Khi bà Là nghe những tiếng ngáy đầu tiên, bà liền hỏi thợ rèn... và ông Kế đã nói … !

Có một lần, bà Là tự nhủ rằng điều bí mật đó không được tiết lộ. Bà chỉ nói chuyện đó với Phan, bà bạn tốt nhất của mình, gần như là chị em. Bà Phan thổ lộ bí mật của ông Kế cho một người bạn tốt nhất khác của bà. Từ bà bạn tốt nhất gần như là chị em, từ hàng xóm láng giềng đến người quen sơ, chiều tối tiếp theo mỗi người ở làng Bên Nghĩa biết tất cả bí mật của thợ rèn... Mỗi người, nhất là Phúc, một ông lang. Người này xấu xí, độc ác, không được yêu thích, Phúc thấy thích thú vì làm cho những đứa trẻ sợ hãi. Người ta bảo ông ta là một phù thuỷ yếu kém. Nếu người ta có nhờ cậy vào khả năng của ông, đó là vì ông thật sự biết rất rõ các cây thuốc và tất cả các loại thuốc trị bệnh... Phúc giàu có, rất giàu có. Vì con ngựa cái, chính con ngựa cái có cây đinh bằng vàng đó, là của Phúc! Từ khi nó rời nơi ở của mình ra đi một lúc ngày hôm kìa, Phúc vừa chà xát vô ích vào móng chân sau bên phải của nó vừa nói :

- « Khổ cho tui quá », tui muốn vàng ! « Khổ cho tui quá » tui muốn uống ! « khổ cho tui quá», tui muốn ăn !

Chẳng có gì xảy ra cả... Vậy là, bí ẩn được làm sáng tỏ, và Phúc vội vã lấy lại cây đinh thần kỳ.

Phúc cho rằng tốt nhất là chờ ban đêm, vì thợ rèn cởi bỏ quần dài ... Nhưng làm thế nào để vào trong nhà đây ? Phúc có một ý tưởng. Ông ta đến đằng trước lò rèn. Ở đó, ông biến hoá thành chiếc áo. Phúc đợi thợ rèn thu gom áo mà chiếc áo có kích thước giống của ông Kế, tất nhiên thợ rèn sẽ để áo bên cạnh quần. Sẽ chơi một vố ! Điều ông lang không tiên đoán được đó bà Là đi ngang qua đây. Bà nhìn thấy chiếc áo, bà cho rằng áo là của chồng mình, do bà không biết ai đã mặc áo này, bà thích giặt áo cho ông Kế trước ... Với hai cánh tay to khoẻ của mình, bà giặt áo, bà đập áo với những cú mạnh của cái dùi đập áo, bà chà bằng bàn chải và xà bông, bà giặt lại một lần nữa, bà đập lại lần nữa bằng cái dùi đập, bà xả áo trong nhiều nước , sau cùng bà vắt cho ráo ... Chiếc áo biến mất !

Người ta tìm thấy thi thể của ông lang trong tiệm của ông. Người ta thấy rõ rằng ông đã bị đánh, bị chết đuối, bị chà xát cho đến khi da tróc da, ông bị gãy xương, cuối cùng ông đã bị gãy cả cổ. Người ta không bao giờ biết ai đã gây ra sự tổn thương đó !

Ái nữ thuỷ vương

Publié le 03/10/2011 à 07:42 par contespourtous
Pour aller à l'accueil : http://contespourtous.centerblog.net/6581939-

Contes en vietnamienhttp://contespourtous.centerblog.net/6581949-

Ái nữ thuỷ vương

Ngày xửa, ngày xưa một thanh niên tên Trung. Chàng thanh niên này siêng năng học hành và đã chứng tỏ là một học trò đầy hứa hẹn đến nỗi cha mẹ của chàng ta, những thương nhân giàu có, đã gởi chàng lên tỉnh để chuẩn bị tham dự kỳ thi mà thi cử sẽ khiến chàng trở thành một người học thức, và qua các kỳ thi sẽ cho phép chàng đạt được chức cao nhất.

Trung ở trọ trong một quán trọ tầm thường không xa các thành lũy cùng với những học trò khác, và trong thời gian đó họ đã không học hỏi nghiên cứu, họ đã dành thời gian đi bộ dọc theo con sông vừa tranh luận về những chuyện này, chuyện kia ...

Thế rồi một ngày kia, một con ngựa ô đến đi tung tăng bên cạnh họ. Không một ai dám cưỡi nó, trong suốt một tuần dường như con ngựa chờ đợi họ đến. Không biết con ngựa từ đâu ra đi dạo cùng với họ. Sau một tuần, Trung quyết định thử xem nếu con vật sẽ chấp nhận sự hiện diện của chàng trên lưng nó và chàng cưỡi nó. Trung vừa mới trên yên, con ngựa đi nước nhanh và phi nước đại trong nhiều giờ liền cho đến một đồng cỏ không xa con sông, nơi đây có một thiếu nữ mặc một áo dài bằng lụa đen rất đẹp đang chăm sóc những con cừu đen. Cô ấy mỉm cười và nói với Trung :

- Em đang đợi anh, em sẽ hứa hôn với người dám trèo lên ngựa của em. Nếu anh đồng ý chuyện này anh sẽ phải xin phép cha em.
Trước tiên hãy biết rằng em không phải là một cô gái chăn cừu như những người khác, em là con gái của thuỷ vương, và các con cừu mà anh thấy đây là những con cừu mưa : nếu cha em lệnh cho em thì em sẽ nghe dòng sông truyền đạt tới em ý muốn của cha, và em thổi trên một vài con vật chúng sẽ bay lên, sẽ trở thành những đám mây trước khi mưa tỏa ra nơi nào là trời muốn…

Nàng làm chàng thanh niên vui thích đến nỗi chàng bằng lòng kết hôn với nàng và hỏi nàng làm thế nào để thực hiện lời xin phép của mình đến người cha. Nàng chỉ dẫn cho chàng ta một cây không xa đó :
- Anh hãy đánh vào cây này ba lần bằng cái thắt lưng của mình, và nước của dòng sông sẽ rẽ mở để anh đi qua và cho phép anh vào cung điện của cha em.

Làm như vậy, Trung tới được cung điện của thuỷ vương, ngài vui lòng chấp nhận vì con rể, và khi Trung quay về bên người yêu, một lâu đài nguy nga đã sừng sững bên cạnh đồng cỏ nơi các con cừu đang chăn thả.

Họ sống hạnh phúc trong lâu đài. Một đám đầy tớ ân cần làm thoả ước muốn nhỏ nhoi của họ.

Vậy mà ở bìa rừng có một ngôi mộ, trong ngôi mộ này một kỹ nữ xưa đang nằm mà lúc còn sống ả đã thích lôi kéo những thanh niên có giáo dục vào con đường trụy lạc rồi bỏ rơi họ sau đó họ hư hỏng và tuyệt vọng. Ả đã dẫn những người này tới hơn một vụ tự tử. Kỹ nữ này có khả năng hồi sinh vào ban đêm. Chính vì vậy ả nhìn thấy cặp vợ chồng trẻ đi dạo dưới sáng trăng, và ả quyết quyến rũ người chồng.

Một tối kia ái nữ thuỷ vương đi thăm cha mình và phải nghỉ qua đêm dưới thuỷ cung, kỹ nữ gõ cửa lâu đài của Trung và nói mình bị lạc đường. Ả cầu xin Trung đón nhận mình vì lòng hiếu khách. Ả làm như thế và rất khéo, ả tỏ ra vừa duyên dáng vừa dí dỏm đến nỗi Trung quỵ ngã trước cám dỗ và họ đã ngủ trong vòng tay của nhau.

Ngay trước khi những tia sáng đầu tiên của ngày, một tiếng khóc kinh khiếp khiến họ giật mình tỉnh dậy. Ái nữ thuỷ vương tròn mắt nhìn hai người ôm ghì lấy nhau. Cô bỏ chạy đến đồng cỏ và bắt đầu thổi nhiều và nhiều hơn nữa trên các con cừu đen, chúng bay lên. Sau đó nàng đánh vào cây, dòng sông mở lối và nàng lại quay về cung điện của cha mình luôn.

Chỉ còn lại mặt tiền lâu đài của đôi trẻ thôi. Đó là một ngôi nhà sống động giờ không còn nữa chỉ là một vùng đất bỏ hoang tràn ngập cỏ dại. Những tôi tớ biến mất đồng thời lâu đài trở nên hoang phế. Trung nằm giữa các bụi rậm thấy ghê rợn vì chàng ta đang ôm một xác ướp khô đét của một phụ nữ.

Rồi bão tố nổi lên dữ dội, mưa suốt một tháng trời, ngày cũng như đêm, dòng sông gào thét. Sau cùng khi trời lặng, Trung thấy cây thần kỳ đã bị héo khô. Trung đói rét thấy con ngựa ô đến với mình. Không nói một lời Trung cưỡi ngựa, cho ngựa phi nước đại không bao giờ ngừng…

Người ta nói rằng những tối giông bão những người có đôi tai thính có thể nghe được sau tiếng ồn của mưa và tiếng sấm vang rền tiếng phi nước đại của một con ngựa. Đó là Trung và con vật chàng cưỡi, Trung bị kết án phi nước đại cho đến khi ái nữ thuỷ vương chấp nhận tha thứ cho chàng.

La fille du roi du fleuve

Publié le 28/09/2011 à 17:25 par contespourtous
Retour à la page accueil : http://contespourtous.centerblog.net/6581939-

Retour à la page "contes noirs et pour adultes" http://contespourtous.centerblog.net/6581942-


La fille du roi du fleuve

Il était une fois un jeune homme qui s’appelait Trung. Ce jeune homme était studieux et il s’était révélé un étudiant prometteur, si bien que ses parents, de riches commerçants, l’avaient envoyé au chef-lieu de la province pour y préparer le concours qui ferait de lui un lettré, et lui permettrait de concours en concours d’accéder aux plus hautes fonctions.
Trung logeait avec d’autres étudiants une modeste auberge non loin des remparts, et le temps qu’ils ne passaient pas à l’étude, ils le consacraient à se promener le long du fleuve en discutant de choses et d’autres.
Or un jour un cheval noir s’en vint caracoler à côté d’eux. Aucun n’osa le chevaucher, mais durant une semaine le cheval semblait attendre leur venue, il sortait dont ne sait où, et les accompagnait dans leur promenade. Si bien qu’au bout d’une semaine, Trung décida de voir si la bête accepterait sa présence sur son dos et l’enfourcha. À peine Trung en selle, le cheval partir à vive allure et galopa des heures durant jusqu’à une prairie non loin du fleuve où une jeune fille, vêtue d’une tunique longue de la meilleure soie noire, faisait paître des moutons noirs. Elle lui sourit et lui dit :
- Je t’attendais, je m’étais promis d’épouser l’homme qui oserait monter mon cheval, et si tu en es d’accord il te faudra demander à mon père.

Sache d’abord que je ne suis pas une bergère comme les autres, je suis la fille du roi du fleuve, et les moutons que tu vois là sont les moutons de la pluie : que mon père me l’ordonne, pour cela j’entendrai le courant me transmettre sa volonté, et je soufflerai sur quelques bêtes qui s’envoleront, deviendront nuages avant de se répandre en pluie là où bon semblera au ciel…

La fille plaisait tant au jeune homme qu’il accepta de l’épouser et lui demanda comment faire sa demande auprès du père. La jeune fille lui indiqua un arbre non loin de là :
- Frappe cet arbre trois fois avec ta ceinture, et les eaux du fleuve s’ouvriront pour te laisser le passage et te permettre d’accéder au palais de mon père.
Ainsi fut fait, Trung gagna le palais du roi du fleuve, qui l’accepta de bonne grâce pour gendre, et quand Trung revint auprès de sa belle, un palais magnifique se dressait tout à côté de la prairie où paissaient les moutons.
Ils y vécurent heureux. Une foule de serviteurs s’empressaient à satisfaire le moindre de leur désir.

Or à la lisière des bois se trouvait une tombe, et dans cette tombe reposait une ancienne courtisane qui de son vivant prenait plaisir à entraîner les jeunes gens de bonne éducation dans la débauche pour les abandonner ensuite ruinés et désespérés. Elle en avait conduit plus d’un au suicide. Cette courtisane avait le pouvoir de reprendre vie à nuit tombée. Et c’est ainsi qu’elle avait pu voir le jeune couple se promener à la clarté de la lune et qu’elle s’était promise de séduire le jeune époux. Un beau soir où la fille du roi du fleuve avait rendu visite à son père et devait passer la nuit dans le palais du fleuve, la courtisane frappa à la porte du palais de Trung et prétendit s’être perdue. Elle implora qu’on lui accordât l’hospitalité. Elle fit tant et si bien, déploya tant de charmes et tant d’esprit que Trung succomba à la tentation et qu’ils s’endormirent dans les bras l’un de l’autre. Juste avant que les première lumières du jour n’adviennent un cri terrible les réveilla en sursaut. La fille du roi du fleuve les yeux exorbités regardait le couple enlacé. Elle courut jusqu’à la prairie et se mit à souffler tant et plus sur les moutons noirs qui s’envolèrent, après quoi elle frappa l’arbre, les eaux s’ouvrirent et elle regagna le palais de son père pour toujours. Il ne restait du palais des deux jeunes gens que la façade, et ce qui avait été une habitation animée n’était plus qu’un terrain vague envahi par les herbes folles. Les serviteurs avaient disparu en même temps que le palais devenait ruine. Trung couché au milieu des broussailles s’aperçut horrifié qu’il tenait dans ses bras la momie desséchée d’une femme.
Puis l’orage se déchaina, il plut tout un long mois, de jour comme de nuit, le fleuve grondait. Quand enfin le ciel se fut calmé, Trung vit que l’arbre magique s’était desséché. Transi et affamé il vit venir à lui le cheval noir. Sans un mot il l’enfourcha, et le cheval prit le galop pour ne plus s’arrêter.

On dit que les soirs d’orage ceux qui ont l’oreille exercée peuvent entendre derrière le bruit de la pluie et du tonnerre le galop d’un cheval. C’est Trung et sa monture, Trung condamné à galoper jusqu’à ce que la fille du roi du fleuve veuille bien lui pardonner.